Chuyên mục
Viết cho người đàn bà bị con trai đánh man rợ
BÌNH LUẬN
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.

Viết cho người đàn bà bị con trai đánh man rợ

Thứ sáu 21/09/2012 09:27 GMT + 7
Nhìn những vết thương trên gương mặt, trên cơ thể người đàn bà vừa bị chồng và con trai đánh dã man ở Hà Nội, tôi tự hỏi mình, con người đã khốn nạn đến mức này sao?


Bà Lê Thị Liên đang nằm điều trị tại bệnh viện vì bị chồng và con đánh chấn thương đốt sống cổ.

Tôi nhớ trong một lần trò chuyện, nhà văn Nguyễn Quang Lập đã xót xa nói: “Nếu có thể, các báo nên làm những điều tra dài kỳ về tình trạng bạo hành phụ nữ ở nông thôn, kinh khủng lắm, có thể nói đó là những địa ngục trần gian, nơi mà người phụ nữ còn khổ hơn con trâu con chó trong nhà. Tôi biết có người khổ quá còn mong mình được đánh cho chết hẳn đi”.

Giờ thì bạo lực gia đình không còn là vấn đề của phụ nữ nông thôn nữa, vừa mới đây thôi, ngày 18/9 ngay giữa Hà Nội ngàn năm văn hiến, một người phụ nữ đã bị chồng và con trai mình nhốt trong nhà, đánh tới mức gãy cổ, tới thân tàn ma dại, tới đại tiểu tiện ngay trên nền nhà. Còn nỗi kinh hãi nào hơn?

Tôi thiết tưởng đàn ông, khi đánh một phụ nữ xa lạ không ruột rà máu mủ- những người vẫn mang danh là phái yếu, hẳn đã đốn mạt lắm rồi. Vậy mà ở đây, hai người đàn ông, một là giáo viên, một đã học qua đại học, mà nhốt một người đàn bà đang là vợ mình, mẹ mình trong nhà để đánh như thế, thật không còn gì có thể khốn nạn hơn.

Tôi muốn hỏi người phụ nữ bất hạnh ngàn lần ấy, rằng cái đứa con trai đánh chị đến mức độ đang nằm thập tử nhất sinh trong bệnh viện, nó có phải là đứa bé chị dứt ruột đẻ ra không? Nó có phải đứa bé chị đã từng nâng niu trong tay mình, nuôi bằng dòng sữa của mình không?

Nó có phải đứa bé chị từng bón cho từng thìa cơm miếng cháo? Nó có phải đứa bé chị từng xót xa khi thấy một vết muỗi đốt trên người? Nó có phải đứa bé chị tắm táp hàng ngày, mặc cho manh áo tấm quần khi tay chân nó còn chưa thành thạo?

Nó có phải đứa bé chị dìu đi từng bước một chập chững, những bước chân đầu tiên? Nó có phải đứa bé chị đã thức trắng bao đêm ròng khi quấy sốt? Có phải đứa bé mà chị đã từng sấp ngửa lao như điên trên đường từ cơ quan về nhà khi nghe tin nó bị đau?

Nó có phải đứa bé mà vì nó, chị sẵn sàng nhường cho nó miếng ăn cuối cùng trong nhà nếu chẳng may lâm vào nạn đói? Và nếu như nó bệnh tật, cần thay một quả tim, có lẽ chị sẽ không ngần ngại mà trao cho nó quả tim mình trong nháy mắt.

Giờ thì đứa bé ấy đã trở thành một người đàn ông vạm vỡ trưởng thành, và nó nắm tóc chị giật ngửa ra, lôi xềnh xệch lên cầu thang, đạp vào người, vào đầu, vào cổ tới mức chị phải van lên: “Con ơi mẹ đau quá, con tha cho mẹ”.

Khi viết những dòng này, trái tim người mẹ trong tôi ngập tràn nước mắt. Một người mẹ thà bị hàng ngàn người xa lạ đánh đập, hành hạ, rủa xả hay thậm chí là giết quách đi, còn hơn là bị chính đứa con mình dứt ruột đẻ ra, rồi chăm bón, rồi nâng niu đánh tới thân tàn ma dại như vậy.

Chị ơi, người đàn bà như chị còn bất hạnh hơn gấp vạn lần những người đàn bà có một đứa con khuyết tật trí não, phải nằm liệt giường cả đời, việc gì cũng trông chờ vào tay mẹ. Bởi so sánh hai đứa con ấy, đứa nào làm cho mẹ chúng khổ tâm hơn?

Tôi và rất nhiều người khác, không tin nổi giữa thủ đô, không phải vùng heo hút xa xôi gì, mà có một cảnh tượng ghê rợn kinh hoàng như thế. Một cảnh tượng mà khi nghĩ đến, những người có lương tri chỉ muốn cúi sấp mặt vào lòng đất, để khỏi thấy xấu hổ khi trót mang danh là con người.

Chúng ta đang sống trong thời buổi nào thế này? Chúng ta đang sống trong thế giới nào thế này? Một bầy con đồng lòng khiêng bố ốm ra vỉa hè. Một đứa con gái dẫn bạn trai về cùng nhau đâm chết mẹ để lấy tiền đi chơi.

Một đứa con trai đánh mẹ tới liệt người. Một ông tiến sĩ bạo hành mẹ già bằng cách ném chất thải và đãi mẹ những lời rủa xả thay cơm. Những hình nhân phế phẩm ấy là sản phẩm của cái gì? Chẳng lẽ đó cũng là con người hay sao?

Tôi tâm đắc vô cùng với nhà văn Tràng Thiên khi năm 1970 ông viết tùy bút “Ông và cháu” để nuối tiếc những điều tốt đẹp của xã hội phong kiến khi xưa. Những liệt nữ tiết trinh thà chết không chịu nhục được nhà vua sắc phong khen thưởng.

Những đứa con hiếu thảo thà chết đói để dâng lên cha mẹ miếng ăn cuối cùng cũng được vua ban khen. “Bây giờ nhìn nhau chỉ thấy những công dân, thủa ấy xã hội ăn ở với nhau như trong gia tộc”.

Thế nên bây giờ nhà cầm quyền chỉ nhìn dân như công dân, trao huy chương cho họ khi hoàn thành nghĩa vụ công dân, tỷ dụ như nộp thuế đúng kỳ, còn chuyện tiết trinh, hiếu đễ thì mặc kệ đi, đèn nhà ai nhà nấy rạng. Mà phàm đã ở đời, cái gì không được khuyến khích, không được khen thưởng, nó sẽ nhanh chóng lụi tàn.

Tràng Thiên viết: “Đứng ở quan điểm ấy, chúng ta thấy vua quan ngày trước xử sự có phần lẩm cẩm. Như tuồng lẫn lộn cả pháp lý với đạo đức, cả việc nước với việc nhà...Trị đứa xấu nết một phát để răn dạy, khen đứa ngoan ngoãn mấy câu để khích lệ.

Khen đàn bà nết na, khen con có hiếu với mẹ cha, khen vợ biết chung thủy với chồng... tức là những chuyên tư riêng trong gia đình người ta, chuyện tư cách phẩm hạnh cá nhân của người ta. Nhà nước như thế không những lo cai trị, mà còn lo dạy dỗ.

Một thế hệ ý thức quyền bình đẳng giữa mọi người sẽ bất bình về một quan niệm nhà nước “kẻ cả” như vậy. Nhưng các thế hệ đã chấp nhận quan niệm ấy thì có lẽ lại cảm thấy không khí đầm ấm trong một khung cảnh xã hội gia tộc”.

Kết thúc tùy bút, nhà văn viết, ông bà chúng ta nhìn thấy đời sống vật chất của con cháu hôm nay có thể thấy mừng, vì con cháu đang ăn nên làm ra, mỗi ngày một khá, nhưng cũng âm thầm ái ngại cho con cháu đang sống bơ vơ giữa một xã hội vô tình, trong đó giữa mọi người chỉ có một liên hệ pháp lý.

Kinh khủng xiết bao khi giữa các thành viên trong một gia đình, chỉ còn mối liên hệ duy nhất là pháp lý. Bà Lê Thị C này trên giấy tờ là vợ của tôi, trên giấy tờ là mẹ của ông Nguyễn Văn A, ông Nguyễn Văn A này trên giấy tờ là con của tôi. Thế thì hỏi làm sao không có cảnh chồng và con trai xông vào đánh vợ, đánh mẹ, đánh cho chết luôn đi, tình nghĩa quái gì đâu.

Tôi thương cho những người phụ nữ đang là nạn nhân của bạo lực gia đình, tôi thương cho họ hơn gấp ngàn lần những người là nạn nhân của tai nạn giao thông.

Bởi một bên là những thứ vô tri vô giác nó làm tổn thương mình, còn một bên, là những sinh vật sống, lại được học hành, có tri thức, được mình dâng hiến cả cuộc đời, vậy mà nó vẫn chà đạp lên, như câm như điếc như mù.  

Những vết thương mà tác nhân gây ra trong đó có máu mủ ruột rà, có ân nghĩa, ân tình, thường làm cho ta gấp trăm ngàn lần tim nát lòng đau. Mà khốn thay, ta đâu có biết hỏi tại ai và vì đâu?   

Mi An
Nguồn: phunutoday.vn
26 bạn đọc
Đánh giá tốt
Chuyên mục liên quan
X
Bình luận của bạn:

СМИ сетевое издание «Baonga.com» зарегистрировано в Федеральной службе по надзору в сфере связи, информационных технологий и массовых коммуникаций. Регистрационный номер средства массовой информации Эл № ФС77-73891 от 29 октября 2018 г. Учредитель Ха Вьет Лонг, номер телефона: +7(905) 238 89 99. Главный редактор: Чан Тхи Тху Ха: Адрес электронной почты: info@baonga.com; Номер телефона: +7(960) 222 19 99. Настоящий ресурс содержит материалы 16+. Использование информации с данного веб-сайта возможно исключительно на следующих условиях: В конце текста необходимо указывать ссылку на сайт https://baonga.com. Текст должен копироваться в первоначальном виде. Не допускается удаление ссылки на данный веб-сайт из текстов материалов. Реклама: Rus +7(926) 282 29 86 (Viber, Whatsapp, Zalo); Вьетнам +84.979.137.386.