Chuyên mục
Nỗi sợ hãi sau một phiên tòa
BÌNH LUẬN
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.

Nỗi sợ hãi sau một phiên tòa

Chủ nhật 28/10/2012 08:25 GMT + 7
Suốt mấy hôm nay tôi bị ám ảnh bởi một vụ án mà bất cứ  người cha, người mẹ nào cũng ghê người khi nhắc đến, đó là vụ sát thủ hãm hiếp 1 bé gái và giết chết 1 bé gái khác trong một gia đình ở Hà Nội.


Phiên tòa xét xử Đặng Trần Hoài

Tôi không dám nhìn vào bức ảnh chụp gương mặt thất thần của người mẹ, không dám nhìn vào tấm ảnh đứa bé gái 4 tuổi chị ôm trong lòng bởi đúng là trên đời này không còn nỗi đau nào hơn.  
Vụ án đã trôi qua vài tháng, nhưng nhân tính hóa thú thì cho đến nay vẫn là một cực hình cho cả xã hội mỗi khi phải nhớ đến. Cũng theo lẽ thường, kẻ sát nhân phải đền tội bằng mạng sống của hắn, nhưng còn lại một câu hỏi trong mỗi chúng ta, là tại sao cái ác trong xã hội mỗi ngày một thêm man rợ? 

Khi vụ án xảy ra, có rất nhiều người nói chỉ có kẻ tâm thần mới có khả năng gây ra một tội ác tày trời như vậy, song tại tòa, mọi chứng cứ đã rõ ràng, tên tội phạm hoàn toàn là một kẻ tâm trí bình thường. Vậy thì nguồn cơn gốc rễ sâu xa là từ đâu và vì ai?

Có phải chúng ta đang sống trong một xã hội mà nền tảng đạo đức đang bị lung lay tới tận gốc rễ? Có phải chúng ta đang hứng chịu những hậu quả của một đời sống đang quá thiếu vắng niềm tin ở điều tốt, ở lẽ phải? Lòng tự trọng biến mất, lương tâm héo úa và tàn tạ, đứng trước lằn ranh giữa tốt và xấu, thiện và ác người ta không còn cảm thấy ngại ngần, vì một khi đã đắm đò thì ngại gì mà không giặt mẹt luôn một thể?

Tôi lo sợ cho những sự đổ vỡ trong đời sống tinh thần của mỗi cá nhân trong cộng đồng, sợ sự buông xuôi của mỗi người trước cái xấu. Một khi mỗi cá nhân không còn thấy bất bình trước cái sai, cái phi lý, thì đương nhiên, chúng ta sẽ có cả một xã hội chịu thua cái ác, khoanh tay giương mắt bất lực nhìn cái ác hoành hành.

Chúng ta đang rơi vào cái bẫy của chính mình khi quá tôn sùng và chạy theo sự tăng trưởng kinh tế một cách mù quáng mà quên mất rằng, thay vì tôn vinh những xa hoa, giàu có, thì cần phải tôn vinh những giá trị của con người trước tiên.

Những đứa trẻ phải được dạy dỗ để trở thành người lương thiện, giàu lòng tự trọng và biết yêu thương, biết trân trọng cái Đẹp chứ không phải chỉ để thành một sản phẩm của câu khẩu hiệu mơ hồ “trở thành công dân có ích cho xã hội” thường được sơn phết ở các cổng trường. Vậy mà hãy nhìn xem, chúng đang được nhồi nhét những gì trong nhà trường: toàn là học và học, hết học ở trường lại học thêm, học nâng cao, học ngoại ngữ... và hầu như chẳng có thời gian để học môn quan trọng nhất là học làm người.

Có thể nhìn thấy sự mất cân bằng trong xã hội khi nhìn vào tỷ lệ thí sinh chọn trường thi đại học mỗi năm, khối các trường khoa học xã hội và nhân văn thì ngày càng giảm đi, trong khi khối các trường kinh tế, kỹ thuật thì vẫn cao vời vợi. Thật là chua chát khi những ngành khoa học nghiên cứu và xây dựng tâm hồn và vinh danh những điều tốt đẹp thuộc về con người bị rẻ rúng, bị coi khinh.

Và chúng ta đã phải trả giá cho sự coi thường đó. Chúng ta có nhiều thêm những kẻ sát nhân man rợ, có nhiều thêm những kẻ “quái thai tinh thần” trong xã hội, có thêm nhiều những vụ con khiêng cha vứt ra vỉa hè, có bằng giả, có mua quan bán chức, có tham nhũng hối lộ, có “cướp ngày”, có đường cao tốc vừa làm xong đã xuất hiện hố tử thần, có thực phẩm chứa chất gây ung thư, có cảnh sát giao thông thu tiền mãi lộ, có giáo viên ép trò học thêm, có bác sĩ bỏ quên y đức để chăn dắt người bệnh...

Liệu tất cả những điều này có phải vì chúng ta đang định nghĩa sai lầm về hạnh phúc? Liệu đã đến lúc chúng ta cần nhìn nhận lại giá trị của vật chất hay chưa? Chúng ta đang trở thành nô lệ cho những bữa ăn ngon, những hàng hiệu, những thứ đồ dùng xa xỉ mà quên rằng chúng ta phải trở thành một ông chủ đàng hoàng ở ngôi đền linh thiêng trong đời sống tinh thần của mình. Hãy giữ sạch sẽ cho nó bằng cách chọn một đời sống khoan hòa, hướng thiện, trân trọng con người, yêu kính thiên nhiên.

Nếu được chọn một lời khuyên, tôi sẽ khuyên mình, trong một năm hãy dành ra ít nhất một khoảng thời gian nhất định để lên núi hoặc xuống biển. Đứng trước những mênh mông của trời đất, của vũ trụ, bạn sẽ thấy con người thật là bé nhỏ và yếu ớt tới mức đáng thương. Rõ ràng một khi đã ý thức được thân phận bọt bèo của mình trong cõi mông lung không cùng của trời đất, bạn sẽ càng trân quý hơn những giá trị của con người để nâng niu nó, để sống đẹp với nhau hơn.

Mi An
Nguồn: phunutoday.vn
31 bạn đọc
Đánh giá tốt
Chuyên mục liên quan
X
Bình luận của bạn:

СМИ сетевое издание «Baonga.com» зарегистрировано в Федеральной службе по надзору в сфере связи, информационных технологий и массовых коммуникаций. Регистрационный номер средства массовой информации Эл № ФС77-73891 от 29 октября 2018 г. Учредитель Ха Вьет Лонг, номер телефона: +7(905) 238 89 99. Главный редактор: Чан Тхи Тху Ха: Адрес электронной почты: info@baonga.com; Номер телефона: +7(960) 222 19 99. Настоящий ресурс содержит материалы 16+. Использование информации с данного веб-сайта возможно исключительно на следующих условиях: В конце текста необходимо указывать ссылку на сайт https://baonga.com. Текст должен копироваться в первоначальном виде. Не допускается удаление ссылки на данный веб-сайт из текстов материалов. Реклама: Rus +7(926) 282 29 86 (Viber, Whatsapp, Zalo); Вьетнам +84.979.137.386.