Chuyên mục
Đời bi thảm của kỹ nữ lấy quan tham
BÌNH LUẬN
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.

Đời bi thảm của kỹ nữ lấy quan tham

Thứ bảy 12/01/2013 04:42 GMT + 7
Nàng kỹ nữ Lục Chấu xinh đẹp đến mức khiến Thạch Sùng lập tức mang ra 3 hộc ngọc quý để chuộc nàng ra khỏi lầu xanh.

Lục Châu sinh ở thôn Lục La, thị trấn Song Phượng, huyện Bác Bạch, tỉnh Quảng Tây, là một kỹ nữ đẹp nổi tiếng thời Tây Tấn Trung Quốc. Người ta nói rằng, Lục Châu vốn mang họ Lương chứ không phải họ Lục. Thời bấy giờ, người Bác Bạch thường gọi con cái của mình là châu ngọc nên mới có tên là Lục Châu (viên ngọc màu xanh). Lại có thuyết khác nói rằng, cái tên Lục Châu bắt nguồn từ cuộc gặp gỡ giữa cô kỹ nữ họ Lương với Thạch Sùng, một ông quan nổi tiếng giàu có và phong lưu dưới triều nhà Tấn, người có ảnh hưởng tới cả cuộc đời cô.

Thạch Sùng sinh năm 249, tự là Lý Luân, người tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc. Vào năm Vĩnh Hy thứ nhât, tức năm 290, Thạch Sùng nhậm chức thích sử ở Kinh Châu. Với quyền thế trong tay, Thạch Sùng đã ra sức cướp bóc của các tiểu thương, nhờ vậy mà trở nên giàu có.

Thạch Sùng giàu tới mức có lần so giàu với Vương Khải, một người bên họ vợ của Tấn Vũ Đế. Hai bên dùng sáp thay củi, làm những bức trướng bằng gấm dài tới 50 dặm để khoe giàu. Mặc dù Vương Khải được Tấn Vũ Đế giúp đỡ nhưng cuối cùng vẫn không thắng được Thạch Sùng. Từ đó có thể thấy Thạch Sùng tuy chỉ là quan đứng đầu một châu nhưng sự giàu có thì hơn cả hoàng đế.

Chuyện kể rằng năm đó, Thạch Sùng được triều đình cử sang Giao Chỉ (tức Việt Nam, lúc đó đang dưới thời Bắc Thuộc) giữ chức Thái Phòng Sứ. Khi họ Thạch đi qua Bác Bạch, nghe tiếng kỹ nữ họ Lương xinh đẹp nổi tiếng mới tới gặp mặt. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy cô kỹ nữ đất Quảng Tây, ông quan triều Tấn đã đem lòng si mê ngay, quyết định dùng ba hộc ngọc quý (có thuyết nói là mười) để chuộc Lương thị. Do được Thạch Sùng dùng ngọc quý để chuộc thân nên từ đó Lương thị mới đổi tên thành Châu, gọi là Lục Châu.

 

Lục Châu không chỉ xinh đẹp mà còn thổi sáo rất hay và múa cũng rất đẹp. Ngoài ra, nàng cũng là một cô gái thông minh, giỏi đoán ý người khác. Nhờ vậy, mặc dù xuất thân là một kỹ nữ, kể từ khi về phủ nhà họ Thạch, Lục Châu luôn là người thiếp được Thạch Sùng sủng ái nhất.

Họ Thạch có một biệt thự tại suối Kim Cốc, Hà Nam. Khi có người nào đi xa, Thạch Sùng lại tổ chức tiệc ở đây để đưa tiễn. Do vậy, nơi đây còn được gọi là Kim Cốc Viên. Kim Cốc Viên được Thạch Sùng đầu tư cực kỳ xa hoa, tráng lệ. Các tòa nhà được xây dựng rất cầu kỳ, trang trí tinh mỹ. Khu vườn trong nhà cũng được xây dựng trên thế núi tự nhiên.

Ngoài ra, để Lục Châu có thể vơi bớt nỗi nhớ cố hương, Thạch Sùng còn cho trang hoàng căn phòng dành riêng cho Lục Châu tại đây với toàn các loại ngọc quý, hổ phách, ngà voi… Kim Cốc Viên cũng là nơi tụ họp của thi xã mà Thạch Sùng cùng với 24 danh sĩ đương thời như Tả Tư, Phan Nhạc… tổ chức, được gọi là “Kim Cốc Nhị thập tứ hữu" ( 24 người bạn Kim Cốc ).

Mỗi lần Thạch Sùng tổ chức yến tiệc mời khách đều cho Lục Châu ra múa hát mua vui. Những người có mặt tại bữa tiệc mỗi lần như vậy đều như bị điệu múa và vóc dáng uyển chuyển của Lục Châu hớp mất hồn vía. Cũng vì thế, danh tiếng Lục Châu ngày càng vang xa, khắp thiên hạ không ai không biết tới cô kỹ nữ xinh đẹp này.

Trong triều đình, Thạch Sùng chủ yếu dựa vào Giả Bật. Do vậy, họ Thạch luôn tìm mọi cách để lấy lòng họ Giả. Người ta kể rằng, chỉ cần Giả Bật bước ra khỏi cửa thì bất cứ lúc nào, Thạch Sùng cũng đứng bên đường, khi xe tới thì chắp tay cúi người vái chào, khi xe qua thì ngẩn ngơ nhìn theo khói bụi cho tới khi khuất hẳn thì mới chịu ra về. Người đương thời đều chê cười Thạch Sùng là kẻ không biết liêm sỉ. Sau đó, Giả Bật lộng quyền bị tru di cả họ, Thạch Sùng bị liệt vào loại đồng đảng với họ Giả nên bị cách chức.

Lúc bấy giờ, người nắm giữ mọi quyền lực trong triều đình là Triệu vương Tư Mã Luân. Một đại thần trong triều tên là Tôn Tú thuộc phe Tư Mã Luân nhờ uy danh của chủ nên ngày càng lộng hành hơn. Tôn Tú từ lâu đã đem lòng si mê Lục Châu. Tuy nhiên, trước kia do Thạch Sùng vẫn đương quyền nên họ Tôn chỉ dám đứng từ xa mà thèm thuồng. Nay Thạch Sùng đã bị mất chức, Tôn Tú không còn ngại ngùng gì nữa, phái người tới tận phủ họ Thạch đòi lấy Lục Châu.

Khi đó, Thạch Sùng đang ở Kim Cốc Viên dự yến tiệc, xướng họa thơ văn cùng bạn bè thì thuộc hạ của Tôn Tú xồng xộc xông vào đòi bắt người đẹp. Thạch Sùng biết mình lúc này không thân không thế, khó lòng đơn phương độc mã đối phó với bọn tay sai chuyên làm càn này, đành phải cho gọi mấy chục tỳ thiếp ra đứng thành hàng để cho bọn chúng tuyển chọn.

Các tỳ thiếp ở Kim Cốc Viên nghe lệnh của Thạch Sùng bước ra, cô nào cô nấy dáng vẻ thướt tha, người tỏa ra hương thơm ngây ngất. Thạch Sùng nói với thuộc hạ của Tôn Tú: “Tùy ý chọn”. Thuộc hạ của Tôn Tú nhìn qua một lượt rồi nói với Thạch Sùng: “Những mỹ nhân này đều sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, tuy nhiên tiểu nhân nhận lệnh của Tôn Tú đại nhân tới đây để đưa Lục Châu về, không biết Lục Châu là cô nào”.

Thạch Sùng nghe thấy hai tiếng Lục Châu thì đùng đùng nổi giận nói: “Lục Châu là ái thiếp của ta, ai các ngươi cũng có thể mang đi, nhưng Lục Châu thì không”. Thuộc hạ của Tôn Tú nói: “Thạch đại nhân là người thông tỏ cổ kim, xin hãy suy nghĩ cho thật kỹ”, ý nói, Thạch Sùng nay đã không còn thế lực như xưa, nên suy nghĩ tới việc chống lại yêu cầu của Tôn Tú.

Thạch Sùng nghe nói vậy càng giận hơn, nhất định không đồng ý để chúng đưa Lục Châu đi. Tên thuộc hạ bèn quay về báo lại với Tôn Tú, Tôn Tú tức giận liền tới chỗ của Tư Mã Luân vu khống Thạch Sùng rồi khuyên Luân nên giết Thạch đi.

Tư Mã Luân biết Thạch Sùng vốn là thuộc hạ của Giả Bật, đối thủ trước kia của mình, để lại thì sớm muốn cũng gây ra họa, lại thêm Tôn Tú ra sức xúi giục nên cuối cùng ra lệnh phái binh tới giết Thạch Sùng. Thạch Sùng nghe tin, than với Lục Châu rằng: “Nay ta vì nàng mà đắc tội với người ta, chúng sắp đem quân tới giết ta rồi”.

Lục Châu nghe thấy Thạch Sùng nói vậy, nước mắt đầm đìa nói: “Thiếp nguyện chết trước chàng”. Nói xong, Lục Châu chạy ra nhảy xuống đất tự tử. Thạch Sùng chạy theo kéo lại nhưng không kịp, Lục Châu đã rơi xuống dưới đất từ tầng lầu cao mà chết.

Đúng lúc Thạch Sùng đang chuẩn bị tang lễ cho Lục Châu thì binh lính triều đình kéo tới. Thạch Sùng bị giết. Trước khi chết, Thạch Sùng nói: “Những người này chẳng qua tới đây là vì tiền của ta mà thôi”. Tên lính áp giải nghe Thạch Sùng nói vậy liền nói: “Ngươi biết người ta có thể chết vì tiền tài, vậy vì sao không dùng gia sản của ngươi phân phát bới đi, làm chút việc lương thiện”. Thạch Sùng nghe vậy, im lặng không dám nói gì nữa.

Thực thế, mặc dù nói rằng Thạch Sùng chết là vì Lục Châu, song nguyên nhân có từ sâu xa trước đó. Lúc trước, Thạch Sùng nhờ giết các khách buôn, cướp tiền của họ mà trở nên giàu có. Sau khi có tiền, Thạch Sùng lại sống hoang phí, xây dựng nhà cửa hoa viên xa hoa để hưởng lạc.

Người ta thường nói: “Phúc hay họa không phải tự nhiên mà tới, chẳng qua là con người tự gây ra mà thôi”. Thạch Sùng vì cuộc sống của mình mà giết không ít người thì làm sao có thể kết thúc có hậu được. Chẳng qua, nếu như không có Lục Châu, có lẽ Thạch Sùng sẽ không chết sớm đến như vậy mà thôi.


xzone.vn
26 bạn đọc
Đánh giá tốt
Chuyên mục liên quan
X
Bình luận của bạn:

СМИ сетевое издание «Baonga.com» зарегистрировано в Федеральной службе по надзору в сфере связи, информационных технологий и массовых коммуникаций. Регистрационный номер средства массовой информации Эл № ФС77-73891 от 29 октября 2018 г. Учредитель Ха Вьет Лонг, номер телефона: +7(905) 238 89 99. Главный редактор: Чан Тхи Тху Ха: Адрес электронной почты: info@baonga.com; Номер телефона: +7(960) 222 19 99. Настоящий ресурс содержит материалы 16+. Использование информации с данного веб-сайта возможно исключительно на следующих условиях: В конце текста необходимо указывать ссылку на сайт https://baonga.com. Текст должен копироваться в первоначальном виде. Не допускается удаление ссылки на данный веб-сайт из текстов материалов. Реклама: Rus +7(926) 282 29 86 (Viber, Whatsapp, Zalo); Вьетнам +84.979.137.386.