Chuyên mục
Cha ơi! Con yêu cha nhiều lắm
BÌNH LUẬN
Anh em tôi cũng vừa mất cha, Hôm nay tôi đang bận không có nhiều thời gian viết về bài viết này song Cha mẹ tôi cũng...
bài viết này của tôi xuất phát từ tấm lòng thành kính của tôi đối với cha mẹ, những bậc sinh thành dưỡng duc6 toi khôn...

Cha ơi! Con yêu cha nhiều lắm

Thứ tư 01/05/2013 09:53 GMT + 7
Vậy là đã gần một năm kể từ ngày cha về cỏi vĩnh hằng. Giờ đây khi con cất tiếng gọi cha. Tất cả chìm lắng trong khoảng lặng hư vô. Cha không còn lại bên đời với con, nhưng hình bóng cha, những lời răn dạy của cha sẽ theo con đi suốt cuộc đời. Với con, cha luôn là người con yêu thương, kính trọng, là thần tượng của con từ những ngày thơ ấu cho đến bây giờ và mãi mãi về sau. Cả cuộc đời cha luôn sống cao cả thanh cao. Sống cống hiến hết mình vì mọi người bằng trái tim nhân ái, bằng sự sẽ chia tình cảm, bằng sự nhiệt huyết trong công việc. Là người chồng, người cha, người ông đầy tình thương và trách nhiệm. Cha là hình mẫu, là tấm gương soi sáng cho chúng con trên mọi nẻo đường đời.

Cha ơi ? Hơn 30 năm cha theo dấu chân người lính, tuổi xuân của cha lăn lộn chiến trường, vào sinh ra tử. Từ những ngày "khoét núi ngủ hầm, mưa dầm cơm vắt, máu trộn bùn non" ở Điện Biên Phủ đến chiến dịch Hồ Chí Minh, tổng tiến công giãi phóng Miền Nam mà cha là một trong những người có mặt đầu tiên trong đoàn quân tiến vào Dinh Độc Lập. Cha đã đi qua bao nhiêu chiến trận? Cuộc đời cha đã gần như trọn đời cống hiến cho quân đội, cho đất nước. Cha đã vì tổ quốc mà gác lại gia đình, vợ con. Tuổi xuân của cha có được mấy ngày sum vầy bên gia đình đâu cha? Con được biết rằng năm cha 23 tuổi trong một lần nghỉ phép ngắn ngày, ông bà nội con đã vội vàng hỏi cưới cô gái cùng làng (mẹ con bây giờ) mà chưa kịp yêu đương. Chỉ sau đám cưới vài ngày cha lại ra đi, được lệnh sang Liên Xô đào tạo sỹ quan. Thế là cha lại xa nhà biền biệt gần mười năm trời, bỏ lại ông bà và người vợ trẻ mỏi mòn chờ đợi khi chưa có lấy một mụn con. Khi cha về nước, chưa được về nhà mà phải ra chiến trường. Bằng nghị lực phi thường, mẹ con đã thân gái dặm trường từ Kỳ Anh, Hà Tĩnh tìm ra Hà Nội gặp cha (1967). Trong lửa đạn những ngày chiến tranh khốc liệt nhất, Khi giặc Mỹ ném bom Miền Bắc, anh trai con cất tiếng khóc chào đời trong hoàn cảnh đó. Biết tin mẹ sinh đứa con đầu lòng, cha vui sướng hạnh phúc nhưng vì nhiệm vụ cha không thể có mặt lúc mẹ trở dạ sinh con mà đành để mẹ một thân một mình xoay xở với đứa con thơ vừa cất tiếng khóc chào đời nơi đất khách quê người xa lạ, vừa sinh xong mẹ lại chui xuống hầm trú ẩn tránh bom, tránh đạn, vừa tự thân chăm sóc con trong điều kiện gian khổ, thiếu thốn trăm bề. Đến giờ này con củng không thể nào tưởng tượng được bằng nghị lực nào mà cha và mẹ đã vượt qua để thêm một năm sau anh trai thứ hai của con lại ra đời, vẫn trong hoàn cảnh đó. Năm 1972 trước khi giặc Mỹ đem máy bay B52 ném bom rải thảm Hà Nội, cha kịp đưa ba mẹ con trở về quê hương và để lại thêm một mầm sống cho mẹ (chị gái của con). 

Rồi cha lại ra trận, theo đoàn quân xẻ dọc Trường Sơn vào Nam chiến đấu. Cho đến ngày đất nước thống nhất, cả gia đình không ai biết tin cha còn sống hay đã hy sinh. Mẹ nói rằng mẹ suốt ngày quần quật với công việc đồng áng để nuôi 3 đứa con thơ mà cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc nhưng còn khổ hơn nữa đó là nỗi nhớ thương chồng dày vò mẹ hàng đêm không ngủ. Đầu năm 1977 ba mới được về phép. Kết quả cho những ngày tháng nhớ nhung là cha mẹ đã cho con hình hài. Ngày con ra đời và những năm sau đó, con đâu biết mặt cha. Cha còn bận với chiến dịch biên giới Tây Nam, sau đó là Biên giới Tây Bắc. 

Con nhớ lúc con lên 6 tuổi , bắt đầu cắp sách tới trường thì ông nội con đau ốm liệt giường. Mẹ của con lên cơm bạo bệnh bị chứng thần kinh thập tử nhất sinh. Các anh chị và con còn thơ dại. Tình thế nguy nan, lúc này cha đành gác bỏ công danh, sự nghiệp để xin đơn vị về hưu để cứu gia đình, mặc dù lúc ấy cha được chọn sang Liên Xô làm tuỳ viên quân sự ở đại sứ quán. 

Cha về hưu được thời gian ngắn thì ông nội con mất, còn mẹ thì lên cơn co giật hàng đêm ( di chứng không được kiêng cử, giữ gìn của người phụ nữ khi sinh nở). Mỗi lần như vậy, cha ôm chặt mẹ mà người cha cứ rung lên, còn con chỉ biết khóc. Tóc cha ngã màu bạc dần từ lúc đó.

Sức khoẻ mẹ con yếu dần từ dạo đó. Đồng lương hưu ít ỏi của cha không nuôi đủ mẹ già, vợ yếu, con thơ trong thời kỳ bao cấp tem phiếu. Cha lại vác cày cuốc lên rừng khai hoang, xuống đồng vở ruộng. Thời tiết quê mình khắc nghiệt, bão lũ quanh năm tàn phá. Ruộng vườn mùa mất nhiều hơn mùa được. Thế mà cha đã chèo chống vượt qua tất cả. Cha còn tích cực hăng say tham gia công tác xã hội, ngày ngày còng lưng trên chiếc xe đạp lên huyện, về xã. Sau này khi kinh tế nhà mình khá lên. Các anh con đã yên bề gia thất cha mới mua cho mình được chiếc xe máy cho đỡ khổ cực những ngày nắng mưa. Hai mươi năm tham gia công tác xã hội cha luôn luôn tận tuỵ cống hiến mà không màng một chút danh lợi, bổng lộc cá nhân. Cha bảo trong hoàn cảnh nào vẫn phải giữ gìn đạo đức, cần kiệm liêm chính của một người Đảng viên chân chính.

Tuổi thơ con đi qua bình yên trong tình thương yêu đùm bọc của gia đình, sự giáo dục dạy dỗ ân cần của cha mẹ. Chưa một lần trong đời ba mẹ nặng lời với nhau. Ngày ngày cắp sách tới trường, tuy nhà mình không khá giả nhưng cha củng không để cho con thiếu thốn thứ gì! Cha luôn nhẹ nhàng động viên con cố gắng học tập. Mỗi lần con có lỗi, khuôn mặt cha nghiêm nghị nhưng cha không dùng đòn roi , la mắng mà cha luôn gọi con đến ngồi gần bên cha nghe cha giãi bày tâm sự, phân tích sự việc và cho con những lời khuyên. Cha mong con nên người, sống có hiếu có thảo, giữ gìn đạo đức, đạo làm người. 

Ngày con tốt nghiệp cấp 3, con tình nguyện nhập ngủ muốn kế nghiệp con đường của cha, nhưng tuổi trẻ bồng bột, thích tự do đây đó, con cảm thấy không phù hợp nên kết thúc nghĩa vụ con thi vào đại học. Cha lại có những đêm trường mất ngủ vì lo lắng cho con, nhưng cha không buồn vì con. Cha bảo "tương lai của con, con đường con đi cha dành cho con quyết định, dù khó khăn đến đâu cha luôn đảm bảo chu cấp cho con". Mỗi lần con về nhà, 2 cha con như 2 người bạn lâu ngày gặp mặt, cha quan tâm ân cần hỏi han mọi việc từ chuyện học hành đến ăn ở. Tiêu chí của cha đặt lên cho con hàng đầu là đạo đức, tránh xa cám dỗ, sa ngã. Cha ơi . Con khi nào củng nghe lời cha, con hứa con sẽ nên người. Nhiều lúc con muốn ôm hôn cha và nói lên điều ấy. Nhưng lúc ấy con chưa làm được.

Tốt nghiệp đại học con đi lập nghiệp xa nhà, khi đó chưa có điện thoại thì tháng nào con củng nhận được thư cha căn dặn với tất cả tình thương yêu. 

Gần mười năm con xa nhà mưu lo cuộc sống xây dựng gia đình, vất vả với cuộc sống đời thường, chăm sóc con cái. Số lần cha con gặp mặt đi về thăm viếng chẳng được là bao. Đến lúc con tạm ổn cuộc sống, xây cất được căn nhà nhỏ ven Thành phố Hồ Chí Minh thì củng là lúc cha lâm bệnh nặng. Cơn tai biến mạch máu não đã quật ngã ba. Lúc ấy ba mới thôi làm công tác xã hội mà trở về bên giường bệnh, tuổi cao, sức yếu bao nhiêu thứ bệnh từ tim mạch, cao huyết áp, dạ dày hành hạ ba hàng ngày. Con vẫn chưa trở về bên cạnh để được chăm sóc cha. Ngày các anh con đưa ba ra phẩu thuật dạ dày ở bệnh viện quân y 108 tại Hà Nội.Con chỉ kịp bay ra được ít ngày ít ỏi, ba đã yếu lắm rồi, 2 cha con gặp nhau ba đã khóc, đó là lần đầu con thấy nước mắt của ba kể từ ngày ông nội mất. Con chỉ biết ôm cha trên giường bệnh mà giấu nước mắt vào lòng. Lúc chia tay cha nắm chặt tay con mà căn dặn động viên và cha còn quyết tâm khi hết bệnh sẽ vào Sài Gòn bằng được để thăm nhà con trai út. Từ đó đến một năm sau ngày cha đi xa, cha không rời giường bệnh. Con không chăm cha được mấy ngày. Mẹ và các anh chị luôn thay con túc trực bên cha từ bệnh viện này đến bệnh viện khác củng như khi ở nhà. Hai tuần trước khi ba mất, con bay về nhìn thấy cha queo quắt trên giường, lòng con đau lắm cha ơi? con chỉ biết khóc. Cha con không ăn, không uống được nữa rồi mà chỉ nhờ chuyền nước. Cha nói tâm nguyện cha vào thăm nhà con có lẽ không thành, con nghe lòng thắt lại. Những ngày cuối đời cha hỏi thăm cặn kẻ từng đứa con, đứa cháu. Cha không quên căn dặn việc chăm lo học hành và tương lai các cháu. Cha hỏi thăm đồng đội , chiến hữu, đồng chí của cha. Cha nói đến những việc cha chưa làm được với xã hội, với gia đình. Một tuần hết phép con trở vào mà lòng trĩu nặng. Con thương cha, con thấy mình bất hiếu. Con vào Sài Gòn đúng một tuần thì nghe tin cha sắp đi xa. Vội vã con chuẩn bị trở về thì hay tin ba mất trên đường con đi mua vé. Con lặng người muốn khịu xuống. Con bay về chỉ kịp đưa tiễn cha chặng đường cuối cùng. Cha ơi , nỗi xót thương ân hận trào dâng. Sao cha không kịp chờ con về gặp mặt lần cuối ?

Để bây giờ trong con luôn trào dâng nỗi niềm ân hận. Con trai cha thật bất hiếu phải không cha?
Cha ơi? Con nhớ thương cha nhiều lắm. Cha mẹ cả cuộc đời gian truân, cực khổ. Một thời thanh xuân tuổi trẻ mỗi người một nơi. Khi gần bên nhau thì tóc đã bạc màu, tuổi già bóng xế. Con thương mẹ một đời tần tảo sớm khuya, một sương hai nắng, khổ cực trăm bề. Cha mất đi để mẹ lẽ bóng một mình trong nỗi niềm tiếc thương cha vô hạn, bây giờ sức mẹ đã yếu, lưng mẹ đã còng, mắt mờ chân run.

Gần một năm đi qua, đau thương vì mất cha quá lớn đối với con. Nỗi đau lớn nhất trong đời con gặp phải không dễ gì bù đắp nỗi. 

Cha ơi. Con mong cha tha lỗi cho con cha nhé. Con biết cha luôn bao dung độ lượng mỗi khi con có lỗi. Con nguyện khắc ghi lời cha để luôn là người con hiếu thảo của cha, xứng đáng với tâm nguyện của cha mong chờ. 

Cha ơi? Con không là nhà văn, không là thi sỹ để viết tiểu thuyết hay những áng thơ về cuộc đời cha mẹ. Mà con có viết bao nhiêu đi chăng nữa củng chẳng thấm tháp gì so với công ơn trời biển, tấm lòng nhân ái bao dung của cha, sức chịu đựng phi thường của mẹ. Cha mẹ không cho chúng con tiền tài của cải, vật chất, chưa bao giờ cha dạy con cách kiếm tiền. Nhưng với con gia tài tinh thần đạo đức làm người mà cha mẹ dày công vun đắp để lại cho chúng con là vô giá. Dù xã hội bây giờ người ta có thể vì đồng tiền mà bất chấp thủ đoạn để tư lợi cho bản thân. Chúng con đang ngày đêm vất vả mưu sinh lo cái ăn, cái mặc cho gia đình, con cái. Nhưng chúng con sẽ không đánh mất mình đâu cha. Các anh chị em chúng con dù khó khăn vẫn luôn luôn yêu thương đùm bọc lẫn nhau. Cuộc sống, thời cuộc có đảo chiều đi chăng nữa thì "chân thiện mỹ, cái tình giữa người với người" vẫn mãi là chân lý, lẽ sống của con người phải không cha? 

Chỉ ít hôm nữa, con sẽ về quê hương, thăm nơi cha yên nghỉ. Con xin được quỳ bên mộ cha, thắp cho cha nén nhang với lòng thành kính sâu sắc. Thiếu vắng hình bóng cha trên đời này không thể bù đắp cho con sự trống vắng, mất mát. Nhưng con tin và hy vọng ở dưới suối vàng cha vẫn mãi mãi yên giấc nồng. Con cầu mong cho linh hồn cha sẽ siêu thoát. Con muốn nói với cha rằng " cha luôn ở trong trái tim con, cha là người cha vĩ đại".

Con trai út của cha
Trương Công Đức
31 bạn đọc
Đánh giá tốt
Chuyên mục liên quan
X
Bình luận của bạn:

СМИ сетевое издание «Baonga.com» зарегистрировано в Федеральной службе по надзору в сфере связи, информационных технологий и массовых коммуникаций. Регистрационный номер средства массовой информации Эл № ФС77-73891 от 29 октября 2018 г. Учредитель Ха Вьет Лонг, номер телефона: +7(905) 238 89 99. Главный редактор: Чан Тхи Тху Ха: Адрес электронной почты: info@baonga.com; Номер телефона: +7(960) 222 19 99. Настоящий ресурс содержит материалы 16+. Использование информации с данного веб-сайта возможно исключительно на следующих условиях: В конце текста необходимо указывать ссылку на сайт https://baonga.com. Текст должен копироваться в первоначальном виде. Не допускается удаление ссылки на данный веб-сайт из текстов материалов. Реклама: Rus +7(926) 282 29 86 (Viber, Whatsapp, Zalo); Вьетнам +84.979.137.386.